An American in Paris

Bản này Gershwin viết sau chuyến đi Paris những năm 1920, kể chuyện một anh chàng Mỹ đi giữa thành phố hoa lệ. Nhưng điều ít ai để ý là người thu âm bản kinh điển này, Bernstein, cũng là một người Mỹ loay hoay giữa hai thế giới y hệt vậy: cả đời ông bị giằng giữa nhạc cổ điển hàn lâm và Broadway, giữa cây đũa chỉ huy và cây đàn piano jazz.

Nên khi Bernstein chỉ huy Gershwin, nó không giống mấy nhạc trưởng châu Âu cố nắn cho tác phẩm này thành "nhạc nghiêm túc". Ông để phần jazz chạy thoải mái, để tiếng còi taxi Paris ồn ào đúng như nó vốn thế, vì có lẽ ông hiểu cái cảm giác lạc lõng đó hơn ai hết.

Mình thích nhất đoạn blues ở giữa, lúc nhịp chùng xuống và trumpet cất lên. Đó là chỗ anh khách du lịch háo hức lúc đầu bỗng thấy nhớ nhà. Và cũng là chỗ mà, nếu nghe kỹ, thấy được hai người Mỹ xa xứ đang nói chuyện với nhau qua hơn ba mươi năm.